
Văn Khâm hỏi :
- Con định chừng nào đi ?
Văn Anh thưa :
- Ðêm nay, cha dẫn binh từ phía Nam đánh tới, con dẫn binh từ phía Bắc đánh lại, hết canh ba thì hiệp nhau lại trại Ngụy .
Vấn Khâm nghe theo. Ðêm ấy phân binh ra làm hai ngã đánh vào còn Khâu Kiệm giữ Hạng Thành.
Tư Mã Sư đêm ấy đóng trại chờ Ðặng Ngãi. Bỗng lối canh ba, có tiếng la ó vang trời.
Tư Mã Sư hỏi tả hữu, có kẻ nói :
- Có một đại binh phá trại nơi phía Bắc xông vào, cầm đầu là một viên tiểu tướng sức mạnh vô cùng, không ai dám cự .
Tư Mã Sư cả kinh đến nổi tròng con mắt lọt ra ngoài.
Văn Anh vào được trại rồi chỉ mong cha đến để cùng hiệp nhau mà đánh. Nhưng trông mãi chẳng thấy đâu. Ðánh cho đến sáng, binh Ngụy chết vô số kể mà cũng không thấy Văn Khâm đến.
Văn Anh bỗng thấy phía Bắc có một đạo quân lướt tới, bụng mừng thầm, ngỡ là cha mình, chẳng dè đó là binh của Ðặng Ngãi.
Ðặng Ngãi vây, Văn Anh vội vàng lui binh.
Ðặng Ngãi thấy Văn Anh lui binh thì rượt theo mà giết quân Văn Anh chết khá nhiều , còn Văn Anh cứ thủng thẳng mà đi.
Các tùy tướng của Ðặng Ngãi thấy vậy rượt tới bị Văn Anh trở lại đánh chết mấy người rồi lại lên ngựa đi riết.
Còn Văn Khâm đêm ấy hẹn với con là Văn Anh để đánh vào phía Bắc trại Ngụy, nhưng vì đi lạc lối, lại chẳng biết binh của Văn Anh ở đâu, chỉ thấy binh Ngụy đại thắng mà thôi, vội quay binh về Thọ Xuân, nhưng không dè đến nơi thì Ðặng Ngãi sai tướng là Gia Cát Ðản chiếm rồi.
Văn Khâm vừa muốn trở lại Hạng Thành thì bị Ðặng Ngãi chận đường, tính kế không xong bèn qua Ðông Ngô mà đầu Tôn Tuấn.

Nói về Vô Khâu Kiệm giữ Hạng Thành được tin Thọ Xuân đã mất, Văn Khâm đại bại, Ðặng Ngãi đang kéo quân đến vây thành.
Khâu Kiệm cả kinh bèn ra thành cự địch, bị Ðặng Ngãi vây chặt, Khâu Kiệm cô thế bèn tự vận mà chết.
Từ đây đất Hoài Nam đã bình.
Tư Mã Sư về đến Lạc Dương, vì sức quá kiệt, biết không sống được, bèn kêu Tư Mã Chiêu nói :
- Ngươi phải nối theo ta mà làm. Những việc lớn chớ phú thác cho ai mà mang họa .
Nói đoạn, trao ấn thọ cho Tư Mã Chiêu , rồi tắt thở .
Tư Mã Chiêu bèn phát tang và sai người thượng tấu lên Ngụy Chúa Tào Mạo.
Tào Mạo liền hạ chiêu phong Tư Mã Chiêu làm Ðại tướng quân, Lục Thượng Thơ sự.
Tư Mã Chiêu vào chầu tạ ân.
Từ đó mọi việc lớn nhỏ đều do Tư Mã Chiêu chấp chưởng.

Nói về Khương Duy tại Thành Ðô, được tin báo Tư Mã Sư đã chết, Tư Mã Chiêu chấp chưởng binh quyền, bèn tâu lên Hậu Chúa xin đem binh phạt Ngụy.
Hậu Chúa nghe theo.
Nhưng Trương Dực can :
- Ðất Thục nước nhỏ, lương ít chớ nên cử binh đánh xa. Chỉ nên giữ mấy nơi trọng yếu .
Khương Duy nói :
- Ta phải noi theo gương Thừa Tướng đã từng sáu lần ra Kỳ Sơn đánh Trung Nguyên , chẳng may nữa chừng chưa toại nguyện phải thác. Di mệnh của Thừa Tướng chúng ta há chẳng làm cho trọn sao ?
Hạ Hầu Bá nói :
- Tướng quân nói rất phải. Ta hãy dẫn binh ra ngã Bào Hãn, lấy Diêu Tây và Nam An. Nếu được hai nơi này, các quận khác ắt phải yên .
Trương Dực thưa :
- Nếu kéo binh thần tốc khiến quân Ngụy không biết đâu đề phòng chắc thành công .
Khương Duy y lời, bèn dẫn một trăm vạn binh nhằm Bào Hãn tấn phát.
Ði tới sông Diên Thủy thì có tin Vương Kinh dẫn bảy vạn binh cự địch.
Khương Duy bèn kêu Trương Dực và Hạ Hầu Bá đến giao mưu kế. Còn mình dẫn quân đến mé sông Diên Thủy mà lập trại.
Vương Kinh ngó thấy bèn nói với chư tướng :
- Khương Duy lập lại bên mé sông, nếu thua ắt lao mình xương sông mà chết hết. Vậy các tướng phải ráng sức phen này . Nói xong giục ngựa xọc tới.
Khương Duy đánh được vài hiệp, bỏ chạy. Binh Ngụy rượt theo. Vừa đến mé sông, Duy quay lại nói :
- Nếu không thắng là phải chết. Binh Thục ai cũng sợ chết nên quyết chiến. Binh Ngụy chống không nổi phải tháo lui.
Ở sau, Hầu Bá và Trương Dực đánh tới.
Vương Kinh ráng sức thoát khỏi vòng vây chạy về Ðịch Ðạo cố thủ. Binh Ngụy chết như rạ.
Khương Duy đại thắng kéo thẳng tới Ðịch Ðạo thành.

Tại Ung Châu , Trần Thới muốn đem binh đánh báo thù cho Vương Kinh, bỗng được tin Ðặng Ngãi đến cứu ứng.
Trần Thới rước vào và nói :
- Khương Duy vừa thắng trận, nhuệ khí đang hăng, vậy phải làm sao ?
Ðặng Ngãi nói :
- Khương Duy làu thông binh pháp. Ðể tôi dùng nghi binh mà bắt nó phải rút lui .
Trần Thới hỏi kếe thì Ðặng Ngãi nói :
- Hãy sai năm trăm binh kỵ . Ngày ẩn núp, đêm di chuyển thẳng đến Ðịch Châu mai phục. Rồi tôi và tướng quân kéo đại binh tới. Sau đó, truyền quân la hét, đánh chiêng trống vang trời để Khương Duy không biết binh ta nhiều hay ít, ắt là phải kinh sợ .
Trần Thới nghe theo.
Còn Khương Duy vây Ðịch Ðạo thành mấy ngày mà phá không nổi, bỗng có tin báo Ðặng Ngãi và Trần Thới kéo đại. binh đến như rừng.
Khương Duy thất kinh bèn dàn quân cự địch.
Khương Duy và Hạ Hầu Bá đang bàn luận thì bỗng nghe phía Ðông Nam pháo nổ vang trời, tiếng quân dậy đất.
Lúc ấy, Khương Duy lưỡng lự vì sợ lầm quỉ kế của Ðặng Ngãi bèn khiến Trương Dực bỏ thành Ðịch Ðạo, lui về trước. Sau đó, binh Thục lui quân về Hớn Trung.
Khi về đến Kiếm Các mới hay là mấy chỗ có chiêng trống đều không có binh mã chi hết, chỉ có vài mươi tên quân lập mưu thế thôi. 

Hồi 110

Ðặng Ngãi dụng mưu địch Khương Duy
Gia Cát Ðản nghĩa thảo Tư Mã Chiêu
Khương Duy kéo binh về Chung Ðề được Hậu Chúa phong làm Ðại Tướng Quân.
Còn Vương Kinh nhờ Ðặng Ngãi và Trần Thới giải vây rồi rước vào thành khoản đãi.
Trần Thới nói :
- Chắc là Khương Duy không dám ra đánh nữa .
Ðặng Ngãi đáp :
- Tuy nó kéo quân về, nhưng binh lực của nó đâu có hao tron. Vì thế , y sẽ ra nữa .
Trần Thới cho là phải bèn cùng Ðặng Ngãi lo luyện tập binh mã chờ lúc nguy biến.

Còn Khương Duy ở Chung Ðề ngày đêm lo chuyện phạt Ngụy.
Phàn Kiến nói :
- Ðại Tướng thắng trận Diên Thủy đã làm cho bọn Ngụy hết hồn, nếu nay lại phát binh nữa nhỡ ra thì có phải mất hết uy danh không ?
Khương Duy cười :
- Cái toại nguyện của ta đâu phải chỉ làm cho quân địch sợ, mà chính là làm sao cho trọn lời thác cô của Tiên Ðế cho Thừa Tướng .
Hạ Hầu Bá nói :
- Ðặng Ngãi tuy nhỏ song đa mưu, nay lại được phong An Tây Tướng Quân , ắt y phải hết lòng đánh giặc. Hơn nữa, y đang cùng Trần Thới luyện tập binh mã tại đất Ung , đất Lương. Vậy tướng quân cũng nên đề phòng cẩn thận .
Khương Duy cười :
- Ta há lại sợ bọn nó. Các ông chớ khen bọn chúng mà làm mất nhuệ khí mình đi .
Nói xong, Khương Duy bèn quyết định lấy Lũng Tây trước. Chư tướng đều nghe theo, chẳng ai dám cản nữa.
Từ đó binh Thục rời khỏi Chung Ðề nhắm Kỳ Sơn tấn phát .
Bỗng có tin báo Binh Ngụy đã đóng chặt nơi chân núi Kỳ Sơn.
Khương Duy không tin bèn đích thân đi quan sát thì thấy binh trại Ngụy đóng nối đuôi như con rắn .
Khương Duy nói :
- Hình thế trại này duy có thầy ta là Thừa Tướng mới làm được. Ðặng Ngãi thật chẳng phải tay thường .
Nói rồi bèn truyền các tướng hàng ngày phải sai quân đi tuần tiễu. Mỗi lần đi phải thay sắc cờ để làm cho Ngụy tưởng binh ta đông. Còn mình dẫn binh đi lấy Nam An.

Nói về Ðặng Ngãi biết chắc binh Thục kéo ra Kỳ Sơn, nên đã chuẩn bị chờ giờ nghênh địch. Nhưng đã mấy ngày rồi chỉ thấy binh Thục đi tuần tiễu, mà không thấy quân ra đánh. Ðặng Ngãi lấy làm lạ, bèn xem xét rồi thất kinh trở về nói với Trần Thới :
- Khương Duy cho quân tuần tiễu nơi đây, ắt là y đi lấy Nam An rồi. Vậy Tướng quân hãy kéo qua Ðông Ðình mà chận phía sau, để tôi đến cứu Nam An. Hễ Khương Duy không lấy được Nam An, ắt qua ngã Thượng Khuê, tôi sẽ phục binh nơi Loạn Cốc mà bắt y .
Ngãi đến Nam An, thì đạo binh của Khương Duy chưa tới, Ngãi liền khiến con là Ðặng Trung và Sử Ðoán dẫn binh phục nơi Ðoạn Cốc theo như kế hoạch đã định.
Còn Khương Duy qua đường Ðông Ðình kéo thẳng tới Nam An, rồi đến chân núi Võ Thành thì được tin báo binh Ngụy đã chiếm đóng .
Khung Duy cả sợ nói :
- Té ra Ðặng Ngãi đã biết được mưu kế của ta ! Nói rồi, truyền đóng binh dưới chân núi mà đối địch.
Quân Khương Duy vừa đến chân núi thì binh Ngụy la ó lên , binh Thục thất kinh, Khương Duy vội dẫn binh ra chống cự. Nhưng lại không thấy binh Ngụy kéo xuống. Khương Duy đến chân núi khiêu chiến, nhưng binh Ngụy vẫn lặng thinh, đến khi Khương Duy sắp cho quân đóng trại, thì binh Ngụy ở trên núi lại la ó lên nữa. Cứ như vậy làm cho binh Thục không làm sao lập dinh trại được.
Khương Duy bèn bàn với Hạ Hầu Bá :
- Nam An chúng đã đề phòng rồi, vậy để tôi đến lấy Thượng Khuê trước đả . Nói xong, để Hầu Bá đồn binh nơi núi Võ Thành còn mình dẫn binh đến Thượng Khuê.
Ði trọn một đêm, Khương Duy hỏi quan Hướng đạo :
- Ðây là đâu ?
Quan Hướng đạo cho biết đây là Loạn Cốc, Khương Duy cả kinh nói :
- Nếu là Loạn Cốc thì ắt có phục binh của Ngụy. .
Ðang do dự không biết có nên tiến nữa không thì có tin báo phía sau có bụi bay mịt mù, chắc là có binh phục.
Khương Duy vừa khiến lui binh thì Sử Ðoán và Ðặng Trung xông đến, Khương Duy vừa chống cự được một lúc thì Ðặng Ngãi đến tiếp ứng vây Khương Duy vào giữa, Khương Duy rán sức mà phá vòng vây hãm, nhưng không được, may lúc đó Hạ Hầu Bá hay được đem binh đến giải cứu, binh Ngụy mới chịu lui .
Khương Duy muốn trở lại Kỳ Sơn .
Hạ Hầu Bá nói :
- Các trại tại Kỳ Sơn đã bị Ðặng Ngãi đoạt hết rồi.
Khương Duy bèn dẫn binh theo đường nhỏ.
Ðàng sau Ðặng Ngãi hay tin, cứ đốc binh rượt theo.
Ði được nữa đường thì thấy trong núi một đạo binh Ngụy do Trương Chất cầm đầu xông ra .
Khương Duy chống không nổi, may nhờ có Trương Ngưng đem binh đến cứu ứng, Khương Duy mới thoát khỏi
vòng vây , nhưng Trương Ngưng lại bị chết trong đem loạn quân.
Về đến Hớn Trung, Khương Duy thấy hao tổn nhiều binh mã, bèn làm biểu dâng lên Hậu chúa xin tạ tội.
Trong khi đó Ðặng Ngãi thấy binh Thục lui hết rồi làm sớ tâu về Ngụy chúa hay.
Ngụy chúa Tào Mạo phong cho con Ðặng Ngãi là Ðặng Trung chức Ðình Hầu.
Lúc này Tào Mạo cải niên hiệu là Cam Lồ nguyên niên.
Còn Tư Mã Chiêu tự phong là Thiên Hạ binh mã Ðại Ðô Ðốc nắm hết uy quyền trong tay , có ý soán nghịch.
Lại có kẻ tâm phúc là Giả Sung (con Giả Quì) thường nói với Chiêu :
- Nay chúa công nắm trọn uy quyền. Vậy sao không bày mưu mà ìo việc lớn ?
Chiêu đáp :
- Ta cũng có ý như vậy lắm . Vậy ngươi hãy đến Hoài Nam mà thăm dò dư luận .
Giả Sung đến quận Hoài Nam tì